8, Chị X: À này, hổm rày chị bận quá chưa kịp hỏi cho mày cái lão, à, lão tên gì í nhỉ!, HV: Ôi, chưa hỏi à chị

8
Chị X: À này, hổm rày chị bận quá chưa kịp hỏi cho mày cái lão, à, lão tên gì í nhỉ!
HV: Ôi, chưa hỏi à chị. Thôi quên luôn đi, qua rồi!
Chị X: ơ, mới đâu khoảng 2 tuần mà!
HV: Thì nó thế, đến nhanh đi nhanh. Giờ quên sạch sẽ rồi! 😀
Chị X: Mày bảo thế, tao thấy lão ABC cứ trở đi trở lại hoài
HV (cười): chắc mắc nợ lão ấy, trả hoài chưa sạch, phải quần đi quần lại trả cho xong. Mà giờ có vẻ cũng nhẹ nhàng thanh sạch lắm rồi!
Chị X: Thế là yêu không phải là yêu à?
HV: Không phải, yêu rất có tính thời điểm. Chuyện gì qua là bỏ qua 100%, không nhớ. Để còn yêu người khác! 😀
Chị X: thật không nhớ không?
HV: Nhớ là nhớ trong miền ký ức (ai thương nhiều thì mới nhớ), còn nhớ về họ, thậm chí viết về họ không có nghĩa là muốn trở lại với họ, lại càng không có nghĩa không thể yêu được ai khác nữa. 😀
Chị X: hay nhỉ?
HV: Đời nó thế, yêu cũng như một môn thể thao, chơi nhiều thì giỏi. Người ta chạy, nhảy, bắn súng, bắn cung, cử tạ, vượt rào, vv… em ít lực lại lười vận động thì yêu ảo thôi. 😀
Chị X: mày thật là…
Ps: 

ghế matxa giá rẻ  của Thể Thao Việt thật là thích.