[Lại tiếp về growth mindset]

[Lại tiếp về growth mindset]
Hồi mình học CELTA, tutor của mình từng hỏi:
– Sao mày đã có MA rồi, cũng có kinh nghiệm rồi, lại quay trở lại học những thứ này?
– Bởi vì tao luôn cảm thấy sợ hãi mỗi khi phải dạy… Lúc nào tao cũng có cảm giác tao không làm được.
– Mày đã thử… chưa?
– Việc đó ngay cả khi ở một mình tao còn chả mấy khi làm.
– Thuý, tao hiểu vì sao mày sợ. Mày đi học khoá này thực sự là một nỗ lực rất đáng khen ngợi. Nhưng cả khoá học sẽ không còn ý nghĩa nếu mày tiếp tục ở trong cái comfort zone cũ…

Tôi từng nhắm mắt, hít thở rất sâu, và run lẩy bẩy khi thử “không là mình” trong giờ thao giảng trước mặt tutor (và biết là sẽ bị đánh giá). Nhưng đúng là kể từ giây phút bước qua ngưỡng của sự sợ hãi, gạt bỏ mọi quan niệm vốn hạn chế bản thân khi bước chân xuống địa hạt không quen thuộc, tôi hoàn toàn trở thành một giáo viên “khác”, và hạnh phúc thực sự khi biết rằng cái mà mình tưởng “không là mình” trước đây, hoá ra lại chính là một phần của mình từng bị đủ thứ kìm hãm mang tính xã hội chèn lấp.

“Smart isn’t being right fast. It’s working through things and understanding things eventually.”