MUỐN GẶP TÂY BẮC

MUỐN GẶP TÂY BẮC, PHẢI ĐI XUỐNG HOẶC ĐI LÊN
Hôm rồi mấy anh em bay Sài Gòn-Hà Nội, thuê xe lên ngay Trạm Tấu – Mù Căng Chải khảo sát điểm trường mầm non, vẻn vẹn 3 ngày cuối tuần.
Gật gà gật gù từ 6 giờ tối đến gần 12 giờ đêm mới đến Nghĩa Lộ, chui vào phòng khách sạn ngủ như chó con say sữa để 5 giờ sáng sau chạy 100km lên tiếp Mù Căng Chải, mắt díp chặt và người dán xuống ghế xe, vất vưởng.
Lên Khau Phạ hơn 6 giờ sáng, sương mù bịt kín giống ú òa bắt lao xuống vực, ai cũng khiếp chẳng nghĩ việc chụp hình Lìm Thái – Lìm Mông.
Tặng quà xong ở Mù Căng Chải, gần trưa chạy về Nghĩa Lộ để vắt sang Trạm Tấu leo núi Pú Luông khỏa sát xây trường. Hình như trời thương, vén cho tý mây để dừng xe ngay bãi rộng nhìn xuống dưới. Loanh quanh mấy phút, tròn mắt thấy Tam giác mạch vốn ở Hà Giang, tím trắng lưng chừng đồi.
Mê mải chụp, cho đến khi trời sốt ruột sụp mây đuổi đi, mới lên xe chạy trốn mưa rừng nơi cực cùng Yên Bái, tàn tạ đói nghèo.
Và giờ mới biết: Lưng chừng đèo Khau Phạ vốn chỉ lúa và lúa cũng có Tam giác mạch. Giống bao thứ hoa bình dị của Tây Bắc, chỉ tìm thấy khi rời đường nhựa người Kinh, theo đường mòn người Mông bấm gót xuống lưng đồi.
Muốn tìm Tây Bắc lành hiền vất vả, chỉ có đi xuống hoặc đi lên.
Hành trình dựng điểm trường Tà Lù Đằng bị bỏ quên lưng trời, cũng bắt đầu từ những bước chân lên xuống và niềm an ủi, có khi chỉ cần những nụ cười, be bé giống Tam giác mạch lưng đồi, vậy thôi.

À! Cuối tháng bắt đầu dựng điểm trường mầm non Tà Lù Đằng, làm chỗ dạy học đàng hoàng cho 28 học sinh người Mông và 2 cô giáo người Kinh.
(Vẫn chửi trước: Dcm đứa nào, nếu ném đá – chọc ngoáy các bố mài!)