Ngày xưa đi học đôi khi bực mình vì bị chê là nhà quê

Ngày xưa đi học đôi khi bực mình vì bị chê là nhà quê!
Nghe bảo có cả trường hợp cảm thấy xấu hổ vì gốc gác nhà quê.
Nhưng giờ mới thấy có quê là rất …sướng. Mỗi khi stress muốn trốn chạy đô thị, trốn chạy ô nhiễm không khí và ô nhiễm…con người thì chạy về quê.
Lúc ra lại thành phố thì tha lôi đủ thứ của nhà quê từ lá lốt, trầu cau, ngô khoai, gạo tới chuối…
Ở thành phố giờ nhiều nhà hàng cũng đua nhau trưng biển gắn thêm chữ “quê” vào.
Quê giờ có giá phết!
Có lẽ nó là một minh chứng cho mệnh đề người ta chỉ thực sự biết được giá trị của thứ gì đó khi đã mất nó hoặc đã gần mất nó.
Dọc hành chấm đứng rồi có khi có ngày trở thành một thương hiệu toàn cầu.