VÀ GIAI ĐIỆU VỠ ÒA NHƯ CON THÁC

VÀ GIAI ĐIỆU VỠ ÒA NHƯ CON THÁC
(Hồng Thanh Quang)
Và giai điệu vỡ òa như con thác
Trắng xóa trời những lắng tỏa mù phơi.
Anh không rõ có những gì ẩn chứa
Trong âm vang độc vịnh tịnh không lời…
Đó đã là dạo đầu hay kết thúc
Khúc nguyện cầu trước muôn đấng linh thiêng?
Anh buồn lắm khi nhìn em rạng rỡ
Trong ảo mờ những ca tụng mùa riêng.
Anh buồn lắm, vì sao anh buồn thế?!
Bao nghĩa nhân anh dành dụm trong đời
Giờ như những bọt sóng ngày động địa
Cứ dâng trào nhấn ngập khóc mù khơi.
Em yêu hỡi phải làm gì hơn nữa
Cho em thôi cô quạnh với ân tình?!
Em yêu hỡi anh đâu còn trai trẻ
Để cùng em đua ngộ sự phong hình?!
Bối rối giữa trào dâng đau tủi cũ,
Anh hát lên những tự vị ngông cuồng
Rồi nhận lấy lời ru giông bão ngủ
Để hằng đêm cô độc ngóng mơ hường.
Thôi gặp gỡ, thôi giã từ, thôi cả
Những mong yêu, những khát chạm mây huyền.
Suối đã cạn những giọt thanh màu nắng,
Lòng bây giờ như giao hưởng hờn yên…
(12-9-2011)